MẸ ĐỊA MẪU KHAI TRÍ

Nam Mô Vô Thượng Hư Không Địa Mẫu Dưỡng Sanh Bảo Mạng Chơn…Kinh

Nhờ ơn Mẹ Địa Mẫu mà tôi có được cuộc sống bình an đầm ấm. Nay đủ duyên lành, tôi muốn chia sẻ Những Câu Chuyện Linh Ứng Có Thật mà chính tôi là người đã trải nghiệm qua, để gửi đến Quý Phật Tử, đang tìm hiểu chánh pháp nhiệm mầu qua từng câu chuyện đời thường.

NHỮNG CÂU CHUYỆN LINH ỨNG CÓ THẬT VỀ

MẸ ĐỊA MẪU

PHẦN 1

KHAI TRÍ CHO KẺ KHỜ

Tôi sinh ra và lớn lên tại huyện Ninh Hoà (nay là Thị Xã Ninh Hoà, tỉnh Khánh Hoà), là con gái Út trong gia đình đông con, theo cảm nhận của mọi người trong xóm, họ hàng hay gia đình thì tôi là một đứa trẻ ngoan hiền, lễ phép nhưng chậm chạp, ít nói. Cứ thấy người lạ là rụt rè, ngại tiếp xúc, chỉ quanh quẩn ở nhà, rồi đến lớp học chứ không bao giờ dám rời khỏi phạm vi của gia đình.

Đó là lý do mà từ nhỏ, Tía Má thường đặc biệt quan tâm tới tôi hơn các anh. Trong mắt tôi, Má là người phụ nữ giỏi giang, chịu thương chịu khó, quán xuyến mọi việc trong gia đình, hiền lành nhưng lại rất nghiêm khắc với tôi. Bởi má lo cho tôi sau này không biết sẽ làm gì để kiếm sống “vì tôi không có năng khiếu nào nổi bật, mà còn tiếp thu chậm nữa”. Còn Tía là người hướng Phật, thích tìm hiểu nghiên cứu Kinh Sách. Đặc biệt, Tía không hề phân biệt Tôn Giáo, mà còn tập tôi có thói quen “chấp tay và cúi đầu” nếu nhìn thấy một hình vẽ hoặc tượng đài nào đó. Bởi Tía quan niệm “Bất kỳ Tôn Giáo nào cũng đều giúp cho con người hướng đến Lòng Từ BiHiếu Đạo. Khi con lạy các vị như vậy, cũng giống như con gặp người lớn, phải biết cúi chào lễ phép để bày tỏ sự tôn kính”.

Hồi nhỏ, ngày nào tôi cũng thường hay xuống Ngoại chơi. Sau buổi trưa, bà hay lấy quyển sách nào đó ra đọc, nghe rất nhẹ nhàng, gió thổi hiu hiu làm cho tôi ngủ luôn lúc nào không hay. Sau này tôi mới biết, khi còn sống, Ngoại thường trì Kinh Địa Mẫu và giờ nghiệm lại, có thể lúc ấy tôi chưa đủ duyên để hiểu nghĩa.

Nhân duyên gặp Mẹ…

Đến năm tôi học lớp 11, có lần tôi xuống nhà Ngoại chơi, vô tình thấy Cậu đang trò chuyện với Ngoại và cũng là lần đầu tiên tôi thấy Ngoại khác lạ đến thế. Thấy tôi bước vào chào Ngoại và Cậu, Cậu tươi cười, quay sang chấp tay gọi “Mẹ ơi, bé này là con gái của Chị con, bé nó khờ lắm, nay nhân duyên có Mẹ ở đây. Nhờ Mẹ hãy khai trí cho bé được lanh lợi hơn

Ngoại nhìn tôi, cười hiền từ rồi đứng dậy tiến gần về phía tôi với dáng đi nhẹ nhàng từng bước nhỏ rất lạ. Giọng nói cũng khác hơn thường ngày, từ tốn bảo tôi “Con hãy ngồi xuống đây để Mẹ giúp cho con”.

Tôi ngồi xuống, Ngoại lấy bàn tay xoa nhẹ trên đầu rồi rắc vài giọt nước lọc trên mặt tôi, và đọc thầm điều gì đó rất nhỏ, mà tôi nghe không hiểu. Khoảng vài phút sau, Ngoại kêu tôi “Con đứng dậy đi, Mẹ đã làm xong rồi đó”, tôi nhìn lên thấy cậu vui mừng và chấp tay trước Ngoại “Con cảm ơn Mẹ

Cậu nhẹ nhàng nhìn qua tôi “Con đi chơi đi, để cậu nói chuyện với Mẹ một chút”. Tôi nghe lời, rồi vòng tay chào Ngoại và Cậu ra ngoài. Lúc ấy, tôi không hiểu mà cũng không bận tâm cho lắm, chỉ biết là có một chút khó hiểu nhưng chẳng muốn tìm hiểu, đó là gì…

Sự khác biệt…

Một thời gian sau khoảng tầm 6 tháng đến 01 năm, mọi người đều khen tôi khác hơn trước rất nhiều, giống như có sự thay đổi nào đó ở nơi tôi, nhưng bản thân tôi không cảm nhận được mình đang thay đổi ra sao, mà tôi chỉ thấy, tôi không còn ngại tiếp xúc với người khác như trước, hay thích trò chuyện nhiều hơn và nghĩ ra ý tưởng buôn bán để “kiếm tiền” mà không phải xin tiền của Má. Khi ấy, tôi rất vui với số tiền nhỏ lần đầu tiên kiếm được, tự thưởng cho mình những món mà mình thích. Nên mỗi ngày tôi càng tự tin vào chính bản thân mình, không còn thấy nhút nhát, chậm chạp mà ngược lại suy nghĩ hay làm việc gì đó, tôi cũng muốn phải thật nhanh và thật chu toàn.

Tôi cảm thấy thích được tự lập vì muốn chứng minh “mình sẽ làm được” để cho Má an tâm khi tôi xa nhà. Bởi lúc nào Má sợ tôi vất vả, cứ gọi vào thường xuyên và khuyên bảo tôi “Con cứ lo học, còn việc tiền bạc để Má lo”. Nhờ tình yêu thương của Má, tạo cho tôi có một động lực rất lớn để cố gắng. Vừa đi học, vừa đi làm nhưng tôi không hề thấy khó khăn, mà trái lại tôi thấy mình rất may mắn mỗi khi xin việc ở đâu đó, cũng đều được nhận vào làm ngay, được các bạn đồng nghiệp bên cạnh, luôn tận tình hỗ trợ cho tôi trong công việc. Mặc dù mới đầu, bước chân vào Sài Gòn, cũng gặp nhiều thử thách nhưng tôi vẫn luôn giữ được tinh thần lạc quan vui vẻ ở trạng thái tốt nhất.

Lạc quan trong nghịch cảnh

Tôi nhớ có một lần, trong công ty tôi làm việc khi ấy, có một chị Trưởng Nhóm rất siêng năng, chu đáo lại có khiếu hài hước, dễ tạo được thiện cảm với những người xung quanh. Chị sẵn sàng đứng ra bảo vệ cho những người yếu hay bị ức hiếp. Nhờ thế, mà ai cũng quý mến, hết lòng tin tưởng chị. Mặc dù, chị phụ trách ở bộ phận khác nhưng các sếp đều giao cho chị đảm nhận thêm việc thu chi của công ty, nên vào cuối tháng chúng tôi sẽ gặp chị để nhận lương.

Rất trùng hợp là tháng đó tôi vừa chuyển qua phòng trọ khác cho gần công ty để tiện việc đi lại vì mới vào Sài Gòn tôi chưa có phương tiện nên phải tốn nhiều chi phí để chuyển đồ và mua sắm những vật dụng cần thiết, chỉ còn lại 4.000đ nhưng tôi vẫn thấy vui vì nghĩ đến “ngày mai mình sẽ được nhận lương” điều đó càng làm cho tôi, cảm thấy hào hứng.

Sáng ngày mai, tôi đến công ty sớm hơn mọi lần vì chỗ mới đi bộ chỉ có mất 5 phút. Tôi vào chào mọi người nhưng không ai để tâm mà có vẻ đang lo lắng một điều gì đó, tôi đến gần hơn thì trong lúc này anh giám đốc mới bước ra phòng với khuôn mặt tức giận và quát lớn “Trang đã trốn rồi, có ai biết nhà nó ở đâu không?” Thấy một anh quản lý khác chạy sang đưa cho anh giám đốc, một CMND gốc của chị mà công ty đang giữ trước đó. Lúc này, tôi mới nghe chị bạn trong công ty kể lại “chị Trang đã ôm hết số tiền lương của tụi mình và thu một số tiền lớn của khách hàng đã trả tiền mặt, trốn đi luôn rồi

Tôi rất sốc khi biết tin, nhưng tôi vẫn cố giữ bình tỉnh để trấn an mình vì tôi không tin chị ấy là một người như vậy, tôi xin anh giám đốc cho tôi đi theo để biết rõ sự tình như thế nào. Thế là chúng tôi tìm tới nơi, mới biết đó là chỗ chị thuê để tiện làm giả chứng minh thư. Chị chủ nhà còn cho biết “Trang đã dọn đi cách đây vài ngày trước”.

Tự nhiên, tôi cảm thấy thương cho mọi người vì ai cũng đều đang trông đợi tiền lương để lo cho gia đình, còn anh giám đốc ngồi vẻ mặt u sầu, đầy thất vọng. Thấy vậy, tôi quyết định tự nguyện không nhận lương và xin nghỉ việc để giảm nhẹ cho công ty mà cũng quên mất mình cũng đang rất cần tiền.

Về lại phòng trọ, tôi mệt mỏi ngồi xuống sàn, có một cảm giác trống trải thoáng qua làm cho “tôi cảm thấy rất nhớ nhà” nhưng lại sợ người nhà lo nghĩ nên tự nhủ với mình “hãy cố lên, không sao đâu” vì Tía thường dạy tôi “Đừng than thở mà hãy làm hết sức thì trời mới giúp cho con”, nhờ đó mà tiếp cho tôi động lực, nhanh chóng lấy tinh thần lạc quan.

Tôi bắt đầu nghĩ tới “giờ mình còn có 4.000đ, phải tìm việc mới thôi” nhưng lúc này, cảm thấy hơi đói vì sáng đó tôi chưa ăn gì. Tôi liền trích 2.000đ để mua 2 gói mì tôm, thời đó mì tôm Hảo Hảo chỉ là 1.000đ một gói. Tôi lấy 1 gói rồi bẻ làm đôi, một nửa tôi ăn buổi trưa và một nửa để dành cho buổi chiều, tôi chế nước sôi thật đầy vào tô mì, để làm giảm nhanh cơn đói.

Sau khi ăn xong, tôi mới mới nghĩ cách làm thế nào để có việc làm ngay vào ngày mai. Thời điểm đó muốn có việc làm nhanh, phải đến những Trung Tâm Giới Thiệu Việc Làm nhưng phải đóng lệ phí dịch vụ ít nhất từ 200.000đ đến 300.000đ. Tôi làm gì còn tiền nữa, với cũng không có phương tiện nên tôi thấy “cách này không khả thi”. Và tiếp tục nghĩ sang hướng khác, đó là mua báo để xem công ty nào đang cần tuyển, nhưng tôi chợt nhớ giá báo thời đó đã là 3.000đ/tờ, trong khi đó tôi chỉ còn đúng hai ngàn đồng ở trong túi.

Tôi ngẫm nghĩ một lát và vui mừng tự thốt lên “À!..có cách rồi”. Tôi lập tức, ngồi viết ra những công việc nào dễ xin việc nhất. Sau đó, tôi đi bộ tới sạp báo và gọi “cô ơi, cho con 1 tờ Thanh Niên và Tuổi Trẻ”, cô chủ sạp vui vẻ liền đưa cho tôi 2 tờ, tôi tranh thủ lật nhanh tới trang Tuyển Dụng xem vị trí gần nhà. Sau vài phút tôi tìm kiếm, tôi đã tìm thấy được một công ty Hàn Quốc đang tuyển Lễ Tân biết tiếng Anh. Tôi cố ghi nhớ địa chỉ vào đầu, lúc này tôi tìm cách từ chối mua báo bằng một lý do: “Cô ơi, con bỏ quên tiền ở nhà rồi. Có gì lúc khác con ghé lại nha cô. Cô..cho con xin lỗi nha!” Cô chủ bán hàng tươi cười bảo “Không sao con, khi nào mua báo thì nhớ tới ủng hộ cô nha”. Mặc dù, tôi đến chỉ để xem ké thông tin tuyển dụng nhưng trong lòng tôi rất biết ơn vì sự dễ tính của cô đã dành cho tôi.

Những-câu-chuyện-linh-ứng-có-thật-Mẹ-Địa-Mẫu-KHAI-TRÍ

May mắn tự nhiên tới

Sau đó, tôi cầm hồ sơ xin việc của mình, đi bộ đến địa chỉ như trên báo. Đến nơi, tôi thấy khoảng hơn 15 người xếp thứ tự nộp hồ sơ để đăng ký ứng tuyển. Tôi nghĩ bụng “nếu nhiều người như vậy, biết đến khi nào công ty mới gọi mình phỏng vấn đây”. Đang suy nghĩ thì có ai đó gọi tên của chị đang tiếp nhận hồ sơ ứng viên, “Thư ơi, vào đây giúp chị 1 tý” tiếng nói vọng từ bên trong ra.

Chị ấy nghe xong, dừng lại hết mọi việc để chạy vào bên trong. Khoảng một lát sau, chị ra ngoài trở lại để tiếp tục nhận hồ sơ của các ứng viên đang đợi. Khi tới lượt, tôi mạnh dạn lên tiếng “Em chào chị Thư! Em là Dung” Tôi ngập ngừng rồi nói tiếp “Dạ, tại em chỉ còn một hồ sơ duy nhất này mà em đang cần việc rất gấp. Bên chị có thể phỏng vấn em ngay trong hôm nay để em biết kết quả luôn được không hả chị?” Chị nhìn tôi và trả lời “Không được đâu em ơi! Vì còn nhiều các ứng viên khác mà. Hơn nữa, theo quy định sau khi tiếp nhận hồ sơ thì phải sau 7 ngày bên chị mới xem xét những bạn nào đạt điều kiện thì sẽ có lịch mời đến văn phòng để phỏng vấn, em ráng chờ thêm nha

Ngay lúc này, tôi nghe giọng của một người Hàn nói bằng tiếng Anh với chị Thư, ông ấy nói rằng “Có chuyện gì vậy?” Chị kể lại yêu cầu của tôi, rồi ông quay hướng về tôi và bảo “Cô hãy gửi hồ sơ ở đây, chúng tôi sẽ mời cô đến phỏng vấn”. Tôi liền nhanh nhẹn cúi chào ông bằng tiếng Hàn Quốc, ông nhìn tôi vẻ rất ngạc nhiên và hỏi tiếp “cô biết tiếng Hàn hả?” Tôi cười nhẹ nhàng đáp “Dạ, không! vì tôi hay xem phim Hàn Quốc và cũng biết được vài câu chào hỏi thôi ạ!” Ông gật đầu và đáp lời “Hồ sơ của cô cứ để ở chỗ tôi, có gì thư ký của tôi, sẽ chủ động liên lạc với cô” Khuôn mặt tôi thoáng buồn nhưng vẫn giữ tự tin trả lời “Tôi chỉ có duy một hồ sơ này thôi, mà thật sự bây giờ tôi đang rất là cần công việc. Nếu được ông có thể phỏng vấn tôi ngay được không? Nếu rớt thì tôi vẫn còn cơ hội khác để nộp đơn bởi vì tôi đang rất cần việc làm, Ông cho tôi cơ hội xin được phỏng vấn nha?

Ông nhìn tôi có vẻ thương cảm và chậm rãi nói “Thôi được, để bên tôi sẽ phỏng vấn cô trong hôm nay. Bây giờ chúng ta cùng bắt đầu đi nào”. Cuộc phỏng vấn diễn ra rất nhẹ nhàng, ai nấy cũng đều cười nói rất vui vẻ. Không có một chút căng thẳng áp lực nào. Cuối cùng, ông giám đốc người Hàn đó, đã cho ngưng các hồ sơ khác để nhận tôi làm nhân viên mới và được bắt đầu đi làm vào ngay ngày mai. Vừa đúng lúc anh Hai chuyển khoản cho tôi một khoản tiền vì nghĩ thương cho em gái sống xa nhà, không có ai bên cạnh.

Qua nhiều việc xảy ra, tôi cảm thấy mỗi người đến với mình ở mỗi thời điểm, dù họ có như thế nào thì cũng đều cho những giá trị khác nhau, giống như có được một quyển sách quý giúp kiến thức sống sẽ trở nên phong phú.

Về sau tôi nghiệm ra “Khổ đau đến mấy, cũng đều là phận số mà ông trời đã sắp đặt, muốn cho ta PHẢI TÌM THẤY được những bài học KHAI THỊ qua từng thử thách. Nhờ vậy, ta sẽ càng hiểu rõ về bản thân, dần trở nên mạnh mẽ để biết cách bảo vệ mình trong những lúc nguy nan”. Hãy cố gắng làm hết sức bằng sự LẠC QUAN, cảm thông cho người, luôn có lòng biết ơn và một đức tin TUYỆT ĐỐI, ngay cả chấp nhận những kết quả KHÔNG MONG ĐỢI để giữ được Tâm Bình An thì mọi việc sẽ qua dễ dàng, không những vậy ân trên còn sẽ đưa Quý nhân đến trợ giúp. Đôi khi Quý nhân ấy, cũng có thể người lạ, hoặc thậm chí chính là người thân của mình.

Sự ban ơn…

Năm 21 tuổi, tôi được chính thức làm việc tại Văn Phòng Báo Chí. Cũng nhờ công việc này mà tôi may mắn được làm bạn với những người thành đạt trong giới doanh nhân, quan chức và những người nổi tiếng thời đó. Họ chia sẻ kinh nghiệm, những lối tư duy mới, làm cho tôi thay đổi, cải thiện bản thân lên từng ngày và nhận được nhiều đơn hợp đồng, kết nối nhiều doanh nghiệp giúp cho tôi tự tin thành lập công ty ở tuổi 24.

Dù lúc ấy tôi chưa biết rõ, tôi đang có may mắn từ đâu, nhưng tôi tự cảm nhận sự thay đổi ở nơi tôi “Từ một người nhút nhát, tự ti không dám nói chuyện với ai mà nay có thể tự tin đối đáp nhanh trong các sự kiện quan trọng, không còn chút ngại ngùng. Đó chính là sự ban ơn ĐẦU TIÊN trong cuộc đời mà tôi được nhận

Đây cũng là bước ngoặc lớn, làm thay đổi cuộc đời tôi, giúp cho tôi hiểu được những may mắn này đến từ đâu? Và chính con đường này, đã mở ra một cánh cửa mới, dẫn dắt tôi tìm thấy được chính mình.

Cảm ơn Quý phật tử đã lắng nghe “NHỮNG CÂU CHUYỆN LINH ỨNG CÓ THẬT VỀ MẸ ĐỊA MẪU”, mời Quý phật tử cùng đón nghe tiếp phần 2 vào kỳ sau…

Nguồn: Lữ Trung Dung

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *